Trang chủ Liên hệ       Thứ năm, Ngày 01/12/2022
 
 
THÔNG TIN
Giới Thiệu Hội
Trang Thể Thao
Sức khỏe & Đời sống
Ẩm thực Nghệ Tĩnh
Việt Nam Đất Nước Con Người
Khoa học & Môi Trường
Chuyện lạ đó đây
Nhịp cầu Nhân ái
DANH SÁCH TẤM LÒNG VÀNG
Tin tức Nghệ Tĩnh
Truyền thống Nghệ Tĩnh
Tâm sự cuộc sống
Văn hóa - Xã hội
Văn Nghệ
  -  Văn Thơ Sưu Tầm
  -  Sáng Tác Cộng Đồng
  -  Văn thơ của bạn
Thư Viện
Góc Cười
Tin Trong nước -Tin Quốc Tế -Tin Ucraina
Tin Cộng Đồng
Người Việt Trên Thế Giới
BÀI DỰ THI VỀ XỨ NGHỆ
QUẢNG CÁO

 
Trang chủ > Văn Nghệ > Văn Thơ Sưu Tầm >
  Mùi của mùa thu Mùi của mùa thu , Người xứ Nghệ Kiev
 
Susucn Nguyen  
Bà lão mở cửa sổ, cơn gió buổi sớm mang theo mùi hoa thiên lý ùa vào phòng, trên giàn tre được mắc tạm võng xuống những chùm hoa đang nở bung. Bên ô cửa lâu ngày không cọ rửa, một cái tổ tò vò đã xỉn màu còn bám vào. Nhiều lần lọ mọ lau chùi, đến ô cửa bà lại dừng tay không nỡ phá cái tổ đi, tò vò đã đi từ lâu rồi nhưng bà nghĩ nhỡ đâu nó quay trở lại.
Mùi của mùa thu
 Ảnh minh họa

Ngoài kia tụi trẻ con chạy đuổi theo đàn chim bồ câu hò hét ầm ĩ, lũ chim như đã quen, chúng thản nhiên mổ những vụn bánh mì trước khi bay vù đi. “Nay chủ nhật, bọn trẻ được nghỉ học” bà lão thầm nghĩ, đi ra mở cánh cổng ngóng xem có đứa nào chạy qua bà vẫy vào cho cục kẹo. Bên bậu cửa sổ chú mèo già còn ngái ngủ, nhướng đôi mắt kèm nhèm nhìn bà lão vẻ giận dỗi.

- Saphia, dậy đi! - Bà lão gọi.

Chú mèo đang lim dim bỗng giật bắn người nhỏm dậy trễ nải vươn vai, không giấu được vẻ cau có, chú phóc xuống ngồi trên chiếc ghế mây, khẽ cọ chiếc mũi ươn ướt vào tay bà. “Chờ chút đã. Ðể bà đan nốt đường này, mới sáng đã đòi ăn rồi à?” - bà lão lầm bầm, đôi que đan trong tay vẫn thoăn thoắt.

Tiếng lách cách của đôi que đan vang lên đều đặn có vẻ khiến Saphia khó chịu, nó lại phốc lên bậu cửa sổ ngồi nhìn ra vườn, bộ lông xám trong nắng sớm trông như chiếc áo khoác lông xù ngộ nghĩnh. Chú gà đồng hồ trên tường gáy vang, bà lão dừng tay vào bếp lọ mọ một lúc mang ra dĩa cá chiên và chén cháo nóng hổi. “Ăn thôi, Saphia!” - bà nhẹ nhàng gọi.

Chỉ chờ có vậy, Saphia phóc lên ngồi nghiêm ngắn bên bàn ăn, chăm chú nhìn đĩa cá thơm lừng. Saphia là một chú mèo ngoan, nó ngồi yên hết liếm mép lại liếm láp tay chờ đợi. Bà lão ngồi vào bàn, thong thả bắt đầu ăn cháo, lúc này Saphia mới từ tốn cúi xuống phần ăn của mình. Bà vừa ăn vừa trìu mến nhìn Saphia. Mới ngày nào về với bà, Saphia chưa đầy một tuổi, thấm thoát đã mười năm.

Bà lão nhìn ra vườn, lại nhớ con trai. Trở về từ chuyến đi công tác nước ngoài, con trai mang Saphia về cho bà. Từ ngày đó Saphia như người bạn, cùng ăn, cùng ngủ với bà. Những chuyến công tác cứ kéo con trai bà đi mãi, lần nào về chỉ kịp ghé qua, thấy bà vẫn nhúc nhắc ra vườn chăm hoa chăm lá, con trai lại yên tâm đi sau khi dúi cho bà xấp tiền, còn quay lại âu yếm bẹo má Saphia dặn dò “Ở nhà ngoan, nghe lời bà nghe chưa!”.

Hơn nửa năm rồi con trai chưa về, đều đặn mỗi tuần hỏi thăm bà qua cái điện thoại to bằng bàn tay con trai sắm cho bà đợt về gần nhất. Lần nào gọi cũng bảo bà bật camera để nhìn thấy bà. Có đêm bà nhớ con khóc sưng cả mắt, nhưng nghe tiếng con trai bà lẹ làng kéo gấu áo chùi nước mắt, cười thật tươi cho con yên lòng. Thấy bà cười, khoe hôm hay ăn hai chén cơm, con trai lại gật gù, Saphia ngồi bên dụi đầu vào chân bà, thỉnh thoảng ngước lên chăm chú nhìn vào màn hình điện thoại. Con trai nói được dăm câu đã vội vàng “Ðến giờ con làm việc rồi!”. Có hôm bà đang say sưa kể về giấc mơ đêm qua bà thấy con, còn chưa kịp hỏi: “Bao giờ con về, mẹ nhớ con quá?!” thì máy đã tắt.

Dạo này bà đã học được cách nhắn tin, mất một ngày thằng bé hàng xóm sang chỉ cho, bà mới biết. Lấy cái kính đeo vào mắt, bà lọ mọ bấm: “Long ơi, hôm nay cái chân của mẹ đã đỡ nhức rồi. À, mà con nhớ cô Hường xóm cũ không, cô ấy mất rồi, mẹ buồn ơi là buồn…”. Tiếng tít tít trên điện thoại nay đã nhanh hơn, có hôm mất cả tiếng đồng hồ bà nhắn được cái tin dài ơi là dài, vậy mà loay hoay thế nào, bà bấm nhầm để nó mất biến đi. Bà rơm rớm nước mắt đi ra vườn rồi lại quay vào lọ mọ bấm. Có hôm gửi được cái tin nhắn đi rồi bà mừng không thể tả, thấy điện thoại báo tin nhắn “đã xem”, bà mừng quýnh nhìn vào màn hình hét lên: “Con xem rồi nhớ nhắn lại cho mẹ!”. Bà hét thật to mà chẳng thấy con trai trả lời. Thằng bé hàng xóm tình cờ đi qua, ghé mắt vào, nó cười ngặt nghẽo: “Bà ơi, bà chỉ nhắn thôi, bà hét lên như thế chú Long có nghe đâu!”. Bà nghe ra nhưng vẫn hậm hực: “Trẻ con biết gì, cứ để bà, thằng Long nghe được hết!”. Bà nói nhưng khi bóng thằng bé khuất sau cánh cổng, mắt bà lại dân dấn nước.

Hôm con trai gọi về, bà nhìn thấy con đứng co ro giữa đám tuyết trắng xóa. Bà chợt nhớ ngày còn trẻ bà có nghề đan len. “Sao không đan cho con một chiếc áo mặc ấm nhỉ?”. Nghĩ vậy bà lọ mọ vào phòng kéo cái rương ra. Saphia lò dò theo bà, nó giương đôi mắt ngơ ngác nhìn bà lau lớp bụi phủ ngoài. Dưới đáy rương đôi que đan ngày xưa vẫn còn như mới, trí nhớ của bà thật tuyệt. Bà nhớ như in cái lần đan áo cho bố thằng Long, bà cất đôi que đan vào đây. Từ bấy đến giờ… mới đó đã hai mươi năm… Mắt bà lại nhòa đi, từng giọt lã chã rơi. Saphia ngồi cạnh ngước lên tiếp tục ngơ ngác. Nó cào vào chân bà, “meo” lên một tiếng rõ to. Bà quệt nước mắt, mà vẫn sụt sịt...

Bà co ro trong chiếc áo khoác rồi ra phố. Trong chiếc làn mây Saphia ngoan ngoãn ngồi nhìn dòng người qua lại. Vào cửa hàng len, mất gần ba mươi phút bà mới chọn được cuộn len ưng ý. Ðêm đầu tiên bắt tay vào đan, bà thức đến quên cả ngủ, may sao chú gà đồng hồ nhắc nhở. Cái lai áo đã đan xong, cứ tưởng bỏ lâu rồi bà quên, hóa ra chỉ lóng ngóng ban đầu thôi, lát sau tay bà lại thoăn thoắt như thuở nào. Saphia đã lên giường từ lúc nào, nó dụi mắt nhìn bà hờn dỗi. Bà dỗ dành nó rồi cũng thiếp đi.

Chú gà trên tường gáy sáng, Saphia bật dậy leo lên bậu cửa sổ nhìn ra ngoài trời. Bà vào bếp làm bữa sáng, Saphia ăn xong đến bên chiếc ghế mây chờ đợi. Ðôi que đan sáng loáng lại thoăn thoắt trong tay bà. “Saphia, gỡ len cho bà!” - bà lại nhắc. Saphia ngồi dưới sàn nhà, đôi tay xoay xoay cuộn len đều đặn. Saphia là chú mèo thông minh, bà chỉ bày qua một lần nó đã biết phụ bà đan áo. Một tuần, thân áo đã xong, chỉ còn hai cánh tay. Mắt bà giờ kém, nhiều đoạn đan lỗi bà lại tháo ra, Saphia có lẽ sốt ruột, nó cào vào tay bà như nhắc nhở, bà lại móm mém cười: “Ừ, bà hư!”.

Cơn gió buổi sớm thổi về xua tan cái lạnh, bà mở cửa sổ, những giọt mưa còn đọng lại dưới khe cửa tuôn chảy, nhỏ tong tong xuống bồn cỏ. Saphia còn ngái ngủ, nằm ườn trên chiếc ghế mây, thỉnh thoảng lại ngóc đầu vào bếp xem bà đã xong bữa sáng chưa. “Hôm nay Saphia được một bữa thịnh soạn nhé!” - bà vừa nói vừa cặm cụi dọn bàn ăn. Saphia ngồi nghiêm ngắn, nó tỏ ra sốt ruột khi bà cứ đi đi lại lại trong phòng, nó “meo” lên một tiếng, tay cào vào bàn ăn rột rột. Bà vội vàng mang thức ăn ra, pa tê trộn cơm là món khoái khẩu của nó. Ðợi bà bắt đầu ăn cháo, Saphia mới từ tốn cúi xuống… “Saphia nhất định hôm nay phải giúp bà đan xong áo. Hôm qua anh Long gọi, bảo đang trên đường về!” - bà móm mém cười.

Ngoài trời lại mưa, những giọt mưa tí tách rơi, bên ô cửa bà vẫn cặm cụi đan, một lúc lại dừng tay đấm thùm thụp vào cái lưng đau. “Ước gì Saphia biết đấm lưng cho bà!” - bà thầm thì rồi cúi xuống, đôi que đan lại lách cách. Saphia ngồi dưới sàn, tay vẫn xoay đều đều cuộn len.

Gió lại phần phật thổi về, ô cửa kính rung loảng xoảng, những chiếc lá khô bay vào lạo xạo dưới sàn nhà. Ngoài kia, những giọt mưa lộp bộp rơi. Bà chậm chạp đứng lên đi ra khép cửa. Bỗng bà dừng lại đưa mắt nhìn lên, cây thiết mộc lan năm nào ông trồng giờ đã ra hoa, từng chùm trắng muốt ngạt ngào hương, thảo nào đêm qua ngủ bà nghe phảng phất hương hoa dìu dịu. Bà ra vườn, đến bên gốc cây, bàn tay già nua rờ rẫm hồi lâu. Bà nhớ ông đến lịm người. Tựa vào thân cây bà khép mắt lại, mùi hương hoa ngọt và buồn, mùi của mùa thu, của sự cô quạnh, bà tưởng tượng gương mặt ông ngày còn trẻ. Gương mặt của con trai bây giờ tương tự.

Saphia nhìn ra vườn chờ đợi cho đến khi bà trở vào ngồi xuống chiếc ghế mây nó mới chăm chú xoay cuộn len. Tiếng lách cách lại vang lên trong căn phòng nhỏ. Saphia vẫn đều đều xoay, sợi len dài ra mãi. Bỗng nó ngẩng lên, bà đã dừng tay đan từ lúc nào, những sợi len dồn thành một đống dưới sàn nhà. Bà khẽ gọi: “Saphia… bà ngủ... một chút đây...”.

Gió vẫn rít ngoài cửa sổ, vặt nốt những chiếc lá vàng cuối cùng. Bà lão ngả đầu bên chiếc ghế mây, tấm khăn choàng cổ rơi xuống sàn nhà, nhẹ tênh. Ðôi mắt bà dần khép lại. Saphia kêu lên, nó kịp nhìn thấy trong đôi mắt già nua một giọt nước trong veo đang chầm chậm ứa ra.

Ngoài kia mưa vẫn mù mịt rơi...

Nguồn Tin:  baomoi
https://www.xaluan.com/modules.php?name=News&file=article&sid=3593049

  Các Tin khác
  + Thơ Nguyễn Hữu Quý - ĐÃ TỚI MÙA ĐÔNG (11/11/2022)
  + Thơ Nguyễn Thánh Ngã - VỀ MIỀN NAM (*) (10/11/2022)
  + Thơ Thái Thăng Long - MÙA HEO MAY! (04/11/2022)
  + Thơ Nguyễn Hữu Quý - RÉT ĐẦU ĐÔNG (03/11/2022)
  + Điều ước ở ngã ba Cây cốc (23/10/2022)
  + Thơ Thái Thăng Long - TƯƠNG LAI VÀ HOA...! (22/10/2022)
  + THƯƠNG MÙI KHÓI BẾP CHIỀU MƯA (21/10/2022)
  + Thơ Nguyễn Hữu Quý - MỀM MẠI, ẤM NỒNG (20/10/2022)
  + GIÓ LẠNH ĐẦU MÙA (18/10/2022)
  + Thơ Thái Thăng Long - DÒNG SÔNG THÁNG MƯỜI (17/10/2022)
  + Cô con dâu hiếu thảo (14/10/2022)
  + Vụ án bữa cơm cuối cùng (14/10/2022)
  + Tiếng hú dưới vực sâu (09/10/2022)
  + Mùa hoa pa bát (09/10/2022)
  + Công an “nằm vùng”... (09/10/2022)
  + Một canh bạc (07/10/2022)
  + Tuyệt mệnh (07/10/2022)
  + Kẻ lạc (05/10/2022)
  + Mây trắng miền quê (05/10/2022)
  + Hành trình ngày về (02/10/2022)
Playlist

GIỚI THIỆU
 

Kính thưa quý độc giả 

Website nguoixunghekiev.vn

hoạt động chính thức từ tháng

10/2012. và  phi lợi nhuận.

Trang tin đăng tải tin tức 

của cộng đồng người Việt tại Kiev

và toàn Ucraina, đồng thời lấy tin 

từ các trang báo mạng khác trên

nguyên tắc trích dẫn nguyên bản 

đường nguồn chính. Là những

người làm báo không chuyên nên

chắc chắn sẽ gặp sai sót không

mong muốn, chúng tôi sẽ tiếp thu 

chân thành những góp ý xây dựng 

của quý độc giả để cho trang tin 

ngày càng hoàn thiện hơn, xin gửi

về mục liên hệ trên mặt báo hoặc

Email: hosytruc@gmail.com

ĐT: 093-712-24-57

093-973-97-39

Xin trân trọng cảm ơn.

Biên tập: Hồ Sỹ Trúc

 

 

 
 
 

 

 


QUẢNG CÁO
Thống kê
Guests online: 2
Total: 50306687

 
 
 
Người xứ nghệ Kiev
Designed by July