|
Văn Nghệ
|
Mây trắng miền quê
Ngày đó, Tri hỏi tôi: “Thành phố có gì vui?“. Tôi nói: “Nhiều cái vui lắm. Nhưng ở hoài… sẽ thấy lạc lõng“. Tri ngớ người: “Tại sao?“. Tôi cười: “Bao giờ lên thành phố, sống lâu ở đó, Tri sẽ hiểu“. Tri nhíu mày, vẻ đăm chiêu. Tận sâu bên trong, Tri vẫn luôn mơ về thành phố.
|
| Chi tiết »
|
|
Con ngốc
Đều đặn mỗi ngày, những người sống trong con ngõ nhỏ của xóm Đội đã quá quen thuộc với bóng dáng thất thểu, lang thang giữa cái nắng trưa rát da của con Bụi. Chưa từng có ai thấy con Bụi mang dép. Đôi chân trần của nó cứ đi trên mặt đường gồ ghề sỏi đá...
|
| Chi tiết »
|
|
Mùa gặt
Chiều. Trời vẫn nắng oi ả, không một gợn mây. Nhà nhà đóng kín cửa như sợ cái nóng hầm hập trên 40 độ len vào. Chỉ có phía gốc đa đầu làng là vẫn ồn ã. Đã hơn 3 giờ chiều mà ngoài đồng Yên Trung, Mạ Lốc vẫn tịnh chẳng một bóng người. Những vạt lúa đã vàng hươm báo hiệu một vụ mùa bội thu. Giống lúa mới năm nay lão Khuyếnh (Trưởng thôn) đưa về sây hạt, chắc bông khiến cho lão lúc nào cũng cười tủm tỉm. Kiểu này lão có quyền nói: “…được mùa là do chỉ đạo”.
|
| Chi tiết »
|
|
Nắng lóa
...Tôi câm lặng nhìn ra ngoài cửa sổ. Chính góc bàn này anh ấy đã ngồi, đã nghe tôi nói lời chia tay, đã câm nín đưa ánh mắt dõi ra ngoài đường từ ô cửa này. Phố xá ngoài kia lóa đi vì nắng…
|
| Chi tiết »
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
Hơi ấm Tết xưa
Gần hết tháng Chạp trời rét đậm hơn. Nhiệt độ
ngoài trời lúc sáng sớm chưa đến 10 độ C kèm theo mưa phùn lây phây
khiến cho cái rét như khứa vào da thịt. Muốn về quê chơi nhưng nghĩ đến
mưa rét lại thấy ngại, dù quãng đường đi chỉ hơn chục cây số. Bất chợt,
tôi nhớ cũng cái rét thế này cách đây mấy chục năm, lúc đó tôi còn rất
nhỏ, năm nào gia đình tôi cũng đùm dúm về quê ăn Tết. Đến giờ hành trình
ấy và cả hơi ấm những ngày Tết xưa vẫn còn nguyên vẹn trong tôi.
|
| Chi tiết »
|
|
BỤI HỒNG HẠT DẺ - Bài và ảnh Nguyễn Đắc Như
... Xe chạy,
bụi đường cuồn cuộn phía sau phủ hồng những hàng dẻ ngút ngát hai bên con đường
độc đạo hướng lên biên giới phía Bắc. Ngắm nhìn những cánh rừng dẻ lướt ngoài
cửa xe tôi lại miên man nghĩ về những vùng cây quả khác mình đã có dịp đi qua.
Na dai Đồng Bành, vải thiều Lục Ngạn, thanh long Phan Rang, nho ngọt Bình
Thuận, hạt điều Bình Phước… nhiều và còn nhiều thế nữa. Cũng giống như hạt dẻ
Trùng Khánh nơi đây, dường như tất thảy chúng đều được mọc lên từ những mảnh
đất cằn khô cát sỏi, và đều do những người nông dân lam lũ đen sạm nắng gió
khai phá vun trồng...
|
| Chi tiết »
|
|
BẮC HÀ MÙA HOA MẬN - Bài và ảnh Nguyễn Đắc Như
Tháng Giêng ngày tết hoa đào rực hồng Sapa. Bắc
Hà thì hoa mận rắc bạc tháng Hai, đến tháng Ba lại đến lượt hoa ban trắng rừng
Điện Biên Phong Thổ. Những ai đã sinh ra và lớn lên, hoặc đã nặng lòng yêu dấu
nơi đây, dù nay đã chân trời góc bể chắc cũng chẳng thể nào nguôi ngoai cho
được. Hương sắc cỏ hoa đấy mà cũng lại là hương hồn tâm linh người ta đấy!
|
| Chi tiết »
|
|
Nhà thơ Nguyễn Huy Hoàng với mùa Đông nước Nga
Hơn 30 năm sống ở Liên
bang Nga, Nguyễn Huy Hoàng gắn bó máu thịt với nước Nga mà ông coi là
quê hương thứ 2, nhưng ông cũng da diết nhớ về quê mẹ: "Đâu rồi, bếp
rạ, mái tranh/ Đâu rồi, lối ngõ uốn quanh xóm nghèo?/ Sân đình, giếng
nước trong veo/ Cây đa đêm hội, trăng treo. Đâu rồi?/ Tìm đâu ra giữa
quê người/ Cỏ xanh đầu bãi, chiều phơi nắng vàng/ Rặng tre nghiêng xuống
giếng làng/ Bóng ai tóc xõa, trăng loang vai mềm"...
|
| Chi tiết »
|
|
Nỗi nhớ mùa đông
“Dường như ai đi ngang cửa, gió mùa đông bắc se
lòng. Chiếc lá thu vàng đã rụng, dường như cũng bỏ ta đi”… Chiều nay
trong căn gác nhỏ, nghe xa xôi, mơ hồ những lời da diết trong bài hát
của nhạc sĩ Phú Quang để rồi, lòng bất chợt chùng xuống, đồng vọng cùng
những cảm giác nhớ nhung xa vắng của một mùa đông xưa. Chỉ cần có chút
cơn cớ ấy, những thương yêu cũ trỗi dậy. Và môi bất chợt thì thầm gọi,
người thương ơi, ta đã chia xa được mấy đông rồi…
|
| Chi tiết »
|
|
|
|
Nôn nao xuân
(HNMCT) - Một năm có bốn mùa xuân,
hạ, thu, đông, nhưng dường như ai cũng nôn nao mong chờ mùa xuân nhất.
Mùa xuân khiến cho con người ngưng đọng nhiều cảm xúc, bâng khuâng, bồi
hồi, rạo rực...
|
| Chi tiết »
|
|
|
|
|
|
|
|
Nước Nga- tôi nguyện đem trái tim đặt dưới chân Người
Cuộc trò chuyện bắt đầu vào lúc 12 giờ trưa giờ HN, tức là 8h sáng giờ Matxcova. Trong căn hộ của vợ chồng nhà thơ Nguyễn Huy Hoàng, đèn đã bật sáng. Nhưng chúng tôi biết rằng bên ngoài trời vẫn tối đen, đường phố chưa thức dậy. Anh Hoàng nói rằng: Năm nay ở Matxcova đầu tháng 11 rồi nhưng tuyết chưa rơi
|
| Chi tiết »
|
|
|
|
|